Chuyển đến nội dung chính

Nhân chứng sống về sự tồn tại của ’linh hồn’?

Tiến sĩ E.Winchester Stevens đã chữa khỏi bệnh cho Lurancy chỉ sau 15 tuần điều trị. Điều đặc biệt là không phải ông mà chính việc “nhập hồn” đã khiến Lurancy hết bệnh. Câu chuyện này đến nay vẫn là điều bí ẩn.
Căn bệnh “điên dại” của Lurancy Vennum đã nổi tiếng toàn khu Watseka vào thời điểm đó. Các bác sĩ cho rằng cô bị thần kinh và khuyên gia đình nên đưa cô đến Nhà thương điên Asylum ở Peoria. Nhưng Tiến sĩ E.Winchester Stevens đã chữa khỏi bệnh cho Lurancy chỉ sau 15 tuần điều trị.
Điều đặc biệt là không phải ông mà chính việc “nhập hồn” đã khiến Lurancy hết bệnh. Câu chuyện này cho đến nay vẫn còn là một điều bí ẩn khó giải thích.
Một lần, tiến sĩ E.Winchester Stevens của Bệnh viện Janesville (Wisconsin) ghé thăm gia đình và thấy Lurancy chống khuỷu tay lên đầu gối, chân cuộn tròn trên ghế, đôi mắt nhìn chằm chằm một cách hoang dại.
Cô không muốn ai đụng vào mình. Cô gọi bố mẹ bằng những từ ngữ khiếm nhã mà trước kia chưa bao giờ cô sử dụng. Sau khi bị thôi miên, Lurancy đã bình tĩnh kể rằng mình bị điều khiển bởi những "linh hồn ma quỷ": một bà già khó tính tên Katrina Hogan và một chàng trai trẻ tên Willie Canning.
Tiến sĩ Stevens khuyến khích Lurancy thử tìm một "linh hồn" nào đó tốt hơn để kiểm soát mình. Cô gái kể ra một vài "linh hồn" đang muốn chiếm lấy mình, trong đó có một cái tên là Mary Roff. Ông Roff cũng có mặt ở đó, ông đồng ý để con gái mình nhập vào Lurancy. Và Mary Roff trong thân thể Lurancy Vennum đã làm kinh ngạc tất cả mọi người.

Mary Roff - người mượn "xác" Lurancy suốt 15 tuần
Lurancy Vennum bị “nhập hồn”?
Đó là vào tháng 2.1878, từ một cô gái hung hăng và hiếu chiến, cau có với tất cả mọi thứ, Lurancy trở nên lịch sự và dịu dàng. Nhưng thay vì công nhận gia đình hiện tại của mình, cô đòi được đưa về “nhà” - ngôi nhà của gia đình Roff. Khi nghe tin về sự thay đổi bất thường này, bà Roff và con gái Minerva Alter - em gái của Mary Roff - đã đến thăm Lurancy.
Chính xác đến từng chi tiết

Trong 15 tuần, Lurancy Vennum thuyết phục mọi người tin rằng mình là Mary Roff, người mà cô chưa bao giờ biết đến. Bà Roff hỏi cô về chuyến đi đến Texas của họ năm Mary 11 tuổi, cô đã trả lời một cách chính xác đến từng chi tiết, từ việc cô nhìn thấy những người Ấn Độ đi dọc bên sông Hồng cho đến việc chơi đùa cùng cô bạn gái Reeder.
Cô gái tội nghiệp suốt ngày chỉ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Khi nhìn thấy hai vị khách, cô reo lên: “Đó là mẹ tôi và em gái Nervie - tên mà Mary thường gọi em mình khi cô còn nhỏ”. Khi họ bước vào nhà, cô ôm hôn họ và khóc òa trong sung sướng.
Hy vọng rằng có thể giúp ích cho sự phục hồi của con gái mình, gia đình Vennum cho Lurancy đến ở với gia đình Roff. Cô nói rằng những thiên thần sẽ để cô ở đó đến khoảng tháng 5.
Mặc dù chưa bao giờ đặt chân đến ngôi nhà đó, nhưng Lurancy biết mọi thứ về nó. Cô thường xuyên kể về các sự cố đặc biệt trong cuộc đời Mary Roff như thể nói về chính mình.
Cô nhận ra được người thân và bạn bè, mặc những trang phục ưa thích của Mary, dùng đồ của Mary và kể ra những sự kiện trong quá khứ mà chỉ những người trong gia đình mới biết.
Lúc đầu, khi gia đình Vennum đến thăm cô, họ bị đối xử như những người xa lạ. Sau nhiều lần thăm viếng, cô bắt đầu yêu quý họ như những người bạn. Lurancy vô cùng hạnh phúc với gia đình của mình, mọi người đều tin rằng cô không hề bị điên.
Thỉnh thoảng, "linh hồn" của Mary biến mất và thay vào đó là "linh hồn" của Lurancy, nhưng chỉ kéo dài vài phút. Cũng có lần "linh hồn" của Lurancy đã kiểm soát cô trong một thời gian dài. Mọi người hỏi: “Vậy "linh hồn" của Lurancy Vennum đang ở đâu?”. "Mary" trả lời: “Lurancy đang đi xa, cô ấy đang được điều trị và sẽ trở lại khi sức khỏe hồi phục hoàn toàn, cả về tinh thần lẫn thể chất. Khi Lurancy sẵn sàng trở lại, "Mary" sẽ phải ra đi”.
Ngôi nhà của gia đình Roff
Ngôi nhà của gia đình Roff
Sự trở lại của Lurancy
Ngày 7/5/1878, "Mary" nói với gia đình Roff rằng đã đến lúc cô ấy phải rời khỏi vì Lurancy Vennum sắp quay trở lại. Sau đó, vào ngày 21.5, "Mary" khóc lóc nói lời tạm biệt tất cả mọi người và ra đi. Lurancy đã trở lại mãi mãi và cô xin bà Roff đưa mình về nhà.
Cô nói với gia đình mình rằng 15 tuần qua dường như là một giấc mơ. Lurancy trở lại thông minh hơn, siêng năng hơn, nữ tính hơn và lịch sự hơn so với trước đây.
Cha mẹ cô biết ơn tiến sĩ Stevens vì sự hồi phục của con gái mình. Họ tin rằng nếu Lurancy tiếp tục ở nhà, cô sẽ chết hoặc bị giam cầm trong nhà thương điên. Mẹ cô nói: “Chúng tôi tin rằng con bé được chữa trị bởi sức mạnh tâm linh và Mary Roff đã giúp kiểm soát con gái tôi”.
Tháng 7.1878, tiến sĩ Stevens chứng nhận Lurancy hoàn toàn khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Ông còn nhận được một lá thư viết tay của cô với nội dung cảm ơn sự kiên nhẫn và giúp đỡ của ông. Lá thư này có nét bút hoàn toàn giống với nét bút của Lurancy khi còn là Mary Roff.
Tháng 1/1882, Lurancy Vennum kết hôn với George Binning, một người Mỹ gốc Anh. Hai năm sau khi kết hôn, họ chuyển đến Kansas và có một cuộc sống hạnh phúc với 11 người con.
Những bí ẩn chưa được giải đáp
Tiến sĩ Richard Hodgson của Hội nghiên cứu tâm lý học đã đến Watseka vào ngày 12.4.1890 tra hỏi người dân ở khu vực lân cận. Ông cũng cố tiếp cận Lurancy để lấy bằng chứng trực tiếp nhưng bị từ chối. Bằng chứng về sự việc xảy ra với Lurancy không hề thiếu vì nó thu hút khá nhiều sự chú ý của mọi người.
Những tờ báo của Chicago và các vùng lân cận đã tốn không ít giấy mực khai thác đề tài này nhưng đó chỉ là những lời kể lại. Các bài báo đều chưa chứng minh một cách thuyết phục về sự tồn tại của “linh hồn” và việc “nhập hồn”.
Cái mà nhiều người băn khoăn là điều gì đã xảy ra. Liệu có phải hai gia đình Roff và Vennum đều tham gia vào một trò lừa bịp được xây dựng kỹ lưỡng? Hay Lurancy bằng cách nào đó đã lừa được cả gia đình mình, gia đình Mary Roff và những người điều tra? Mặt khác, nếu cô là một thiên tài như vậy thì khả năng con người có thể tái sinh hay việc nhập hồn có thực hay không?
Tiến sĩ Richard Hodgson, người đã cộng tác với Morton Prince trong việc nghiên cứu chứng đa nhân cách của Christine Beauchamp cuối thế kỷ 19, lại cho rằng Mary Roff có thể là nhân cách thứ hai của Lurancy Vennum. Nếu vậy, ta có thể loại trừ khả năng của việc luân hồi, nhập hồn hay bất cứ lời giải thích huyền bí nào cho sự việc này.
Nhưng cho dù đây là chứng đa nhân cách hay một trò lừa bịp tinh vi, câu hỏi đặt ra là làm cách nào mà Lurancy biết được những chi tiết trong cuộc đời của Mary Roff? Làm sao cô có thể kể ra được những con người, nơi chốn, sự kiện mà cô không hề biết đến trước đó? Trước khi bí ẩn này được giải đáp thì người ta vẫn tin rằng Lurancy Vennum đã từng bị “nhập hồn” và “luân hồi” là điều có thực.
Theo Dòng Đời

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Cách nhìn nhận và đánh giá một con người

Nghe cách nói, nhìn cách thức và sự biểu lộ tình cảm của một ai đó ta có thể phán đoán tính cách của người đó. Nếu như bạn không có khả năng nhìn người thì bạn sẽ gặp phải những người “xấu” . Hàng ngày chúng ta đều phải làm việc, giao tiếp, hợp tác với rất nhiều người có tính cách khác nhau, chẳng lẽ ta không có một chút khái niệm về  “nhìn người”  hay sao? Vậy chúng ta phải nhìn người như thế nào? 1. Dùng thời gian nhìn người Dùng thời gian để nhìn người là ám chỉ sự quan sát lâu dài, không phải là ngay từ lần đầu gặp mặt đã vội vàng đưa ra kết luận tốt xấu về một người nào đó. Kết luận vội vàng sẽ dẫn đến việc nhìn nhận lầm giữa kẻ xấu và người tốt, từ đó ảnh hưởng đến sự giao tiếp của mình với người đó sau này. Ngoài ra con người còn vì lợi ích sinh tồn, đa số đều mang trên mình một chiếc mặt nạ. Khi gặp bạn họ thường đeo một chiếc mặt nạ giả. Đây là một hành vi có ý thức. Những chiếc mặt nạ chỉ có thể dùng khi gặp bạn, và chỉ thể hiện ra ở những góc độ mà bạn thíc...

Bill Gates: “Sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là sai lầm vô ích”

Những thành công to lớn mà Bill Gates thu được trong quá trình đầu tư có thể quy về nhiều nhân tố nhưng quan trọng nhất là thái độ của ông đối với những sai lầm mà mình mắc phải. Cũng giống như chúng ta, Bill Gates không thích phạm phải sai lầm nhưng ông không hề sợ hãi khi phải đối mặt với sai lầm, thậm chí còn mạo hiểm để phạm sai lầm. Cuộc sống là người thầy nghiêm khắc nhất và có phương pháp giáo dục hoàn toàn khác so với các giáo trình trong trường học. Phương pháp giáo dục của cuộc sống là bạn phải phạm sai lầm trước rồi mới rút ra bài học.   Bản thân sai lầm không có gì đáng sợ mà đáng sợ là sai lầm một cách vô ích. Một người dù phạm sai lầm nhỏ nhưng nếu tổng kết được các bài học thất bại, biết được tại sao mình thất bại và không phạm phải sai lầm lớn hơn thì những bài học về sai lầm mà anh ta có còn quan trọng hơn những kinh nghiệm thành công.   Nếu một người mà thực sự rút ra được những bài học từ sai lầm thì cuộc sống sẽ có sự thay đổi. Cái mà người đó c...

NGHỆ THUẬT XU NỊNH

Tục ngữ có câu: "Nhà giàu yêu kẻ thật thà, nhà quan yêu kẻ vào ra nịnh thần", nên để được những người có quyền lực "yêu" thì người ta phải biết nịnh. Người ta cần có những mối quan hệ rộng rãi để giải quyết rất nhiều nhu cầu của cuộc sống. Đã là con người thì người ta cần phải giải toả cuộc sống theo khuôn khổ trong các mối quan hệ quyền lực của công việc, nơi luôn luôn phải giữ gìn, tránh những cạm bẫy. Người ta phải có bạn bè để giải toả và thường là có các loại bạn bè rất phong phú. Có quan hệ rộng thì mới giúp được nhiều phương diện, từ chữa bệnh, giải trí, giải quyết những điều kín đáo. Đó là những lãnh địa bao la để những người xu nịnh hoạt động. Trở thành người tâm phúc của người có quyền lực là điều rất thuận lợi trong các quan hệ xã hội. Lúc đó người ta sẽ được nhân danh "anh hai", "chị hai" tổ chức, chắp nối các mối quan hệ, trao đổi các thông tin cần thiết, thu thập thông tin, bố trí sắp xếp các cuộc gặp làm quen, gây cảm tìn...